THẾ LÀ HẾT XUÂN!

0 75

Thanh Xuân một thủa cũng tàn
Rồi cũng héo úa lỡ làng kiếp hoa
Trăng non! Cũng lúc Trăng già!
Bình minh! Rồi cũng chiều tà Hoàng hôn!

Đàn bà dại! – Đàn bà khôn!
Mấy ai không chút tủi hờn người ơi!
Cười đâu được cả đời người
Khóc đâu mòn mỏi lệ rơi bẽ bàng

Hoa nở! – Rồi hoa lại tàn!
Hồng nhan má phấn cũng màng chân chim
Kiếp người là nỗi truân chuyên
Cứ cười – Cứ khóc nỗi niềm riêng ai!

Giọt sầu lã chã ngắn dài
Hợp tan! – Tan hợp mấy ai có ngờ
Duyên đi! Duyên ở! Duyên chờ!
Canh khuya bóng lẻ hững hờ đợi ai

Canh một! Rồi đến canh hai
Canh ba! Canh bốn! Kéo dài canh năm
Giật mình cữ ngỡ đang nằm
Thì ra tựa cửa ngắm trăng nhớ người

Duyên buồn! Duyên lỡ! Duyên trôi!
Còn em vẫn cứ đứng ngồi nhìn duyên
Tơ hồng liệu có chắc bền
Để anh hùng với thuyền quyên sum vầy

Nhân duyên là kiếp trả vay
Yêu thương nên nỗi đắng cay bẽ bàng
Thuyền dọc mà bến lại ngang
Nhớ thương mòn mỏi lỡ làng bến xưa

Mải mê tần tảo sớm trưa
Thanh xuân phai nhạt cũng vừa mới qua
Thanh xuân như một ly trà
Ấm – Nồng – Lạnh nhạt cũng qua một thời!!!

H.T.P